THỨ BẢY 05-07- 2008  PL 2551 -    

LỚP  DIỆU PHÁP , Paltalk

 

TIN TỨC PHẬT GIÁO

 

 

KHÓC

 Trong Kinh có dạy, “sức mạnh của trẻ con là tiếng khóc, của phụ nữ là sự giận hờn, của người tu hành là sự nhẫn nại,...”. Nhưng có một điều lạ là xưa nay, nghe con nít khóc th́ tôi đâm ra khó chịu, c̣n phụ nữ mà khóc lóc hay giận hờn th́ tâm tôi thật sự không thấy có ǵ lay động, đều cho là giả tướng, cũng như khi tôi đă quyết định làm điều chi th́ khó có ai lay chuyển được vậy, cho đến chiều nay… tôi bị động ḷng!

Đang ngồi ở một trạm xe bus, kề bên là một anh Tây đẹp trai, cao ráo, tôi bỗng thấy anh kéo sụp nón xuống rồi ôm mặt nức nở, nước mắt chảy dài, thỉnh thoảng lén lau nước mắt như không muốn người khác thấy… Khi một người đàn ông chịu khóc rồi th́ có lẽ là chuyện động trời đă xảy ra trong đời anh. Ăn mặc sang trọng như người của giới thượng lưu mà ngồi chờ xe bus cùng tôi th́ nếu không bị vỡ nợ cũng là vợ bỏ. Xứ này, vợ bỏ, tệ gấp đôi bị vỡ nợ. V́ vợ bỏ, sẽ mang theo gia tài của ḿnh, mất hết. Mất hết, có khi vợ đem theo con cái của ḿnh, tệ thiệt! có khi để lại, một cảnh “gà trống nuôi con”, tệ hơn nữa, lấy ǵ để nuôi đây!

… anh ta vẫn c̣n khóc! Tôi tự nghĩ, ḿnh cũng vỡ nợ, nợ đời nợ đạo, mà ngồi chết trân cùng anh đây. “Nam tử Việt đại trượng phu, đầu rơi, lệ không rơi”, muốn khóc cũng hết được. Đến một lúc nào đó, tuyến lệ lười làm việc, con người ta bị cạn kiệt, cần đến khám bác sĩ. Nhưng người đă cạn kiệt tất cả th́ đâu màng chi đến việc khám tuyến lệ hay sức khoẻ ǵ nữa. Tôi rất thích ngắm biển, nhưng ở tuổi này th́ thấy ḿnh nên quên thú vui ấy đi. Đôi khi ngắm biển, buồn buồn quay lại những đoạn phim dĩ văng, nước mắt rơi xuống rồi đổ thừa sóng đánh nên bạc đầu.

Bỗng nhớ đến Sunakkhatta, cứ năn nỉ Phật truyền dạy thần thông, để vượt qua cái gọi là “cầu bất đắc th́ khổ”. Phật th́ cứ dạy rằng, “Dhammadayada na amisadayada. Hăy thừa tự Pháp bảo, chớ thừa tự tài sản”. Thần thông cũng bị xem là thuộc về thế gian pháp, một thứ tài sản biến hoại vô thường!

Một Sunakkhatta, suốt một đời tu tŕ theo đạo Chó, được Phật điẻm nhăn khai quang rồi bừng khóc nức nở. Tiếng khóc của người tỉnh ngộ nhưng chưa giác ngộ vẫn vang xa đến tận giờ. Cả một đời, cả một đời theo đuổi một con đường, một con đường trật lất! Tôi chợt nhớ về “Ngư Ông Và Biển Cả” của Ernest Hemingway, vất vả vật lộn với sóng to gió lớn, với cá mập, cuối cùng kéo cá vào bờ th́ dọc đường bị cá con rỉa sạch, chỉ c̣n lại bộ xương!

Vất vả một đời. Cho cái không không.

Sắc tức thị không. Không tức thị không.

Bị gạt tiền th́ đi kiếm đồng khác. Bị gạt t́nh th́ thời gian là phương thuốc nhiệm mầu. Bị gạt tri kiến, là mất cả một đời, rồi bất thiện nghiệp sẽ ảnh hưởng di hậu đến nhiều kiếp sau bằng thói quen, thường cận y duyên, ảnh hưởng tà kiến đến những người xung quanh nữa! Đường tu tập đi lệch nguy hiểm cực kỳ. Đó là chưa kể đến những kiếp dài lăn trôi dưới địa ngục, ác đọa… dù khóc thầm hay nức nở, nước mắt khi nào ngừng trôi!

Như người đọc đoạn kinh trên, có duyên th́ suy gẫm về vấn đề chánh kiến -  tà kiến trong tu tập. Người vụng về th́ chỉ biết, “Oh, tuyến lệ của Sunakkhatta tốt nhỉ!”

Đâu đó trên vách, Phật mỉm chi.

Thuỵ Miên Cốc, Canada, 20/06/08 - SCK

 ,


Khúc lăn tán

nhasuvodanh
 
Tôi đang cố gắng
tuyệt vọng ơi
hăy buông tha
cơi viễn mộng ta bà
người ta nôn mửa
tiếng chim họa mi
hót lên trong đau đớn
 
Tôi nghe ai rao bán
những quả tim
những linh hồn
 để đổi lấy nồi niêu xoong chảo
 hay vài ổ bánh ḿ
cho thân xác đọa đày lây  lất sống
 
Tôi cầm đôi mắt trong tay
 không t́m thấy được người thắp lửa
 và chợt muốn đâm mù đôi mắt
để khỏi nh́n thấy
bóng tối giữa ban ngày
 
Tôi nằm ngủ
trong triêu dương
giấc mộng mị thiên đường
ảo tưởng chập chờn
thức dậy khi đêm về
lắng nghe im lặng
 
Tôi ngồi đếm những ước mơ
 ước mơ xanh
ước mơ vàng
những ước mơ lăng mạn
góp cho đời
dăm bảy niềm vui rất người
dù biết rằng tất cả cát bụi
 
Tôi hồi tưởng những tiền kiếp xa xăm
 những tiếng nổ
vọng về rúng động
không thời gian mang màu trắng nhạt
cổ nhân ôi
không hiểu nổi kiếp trần
 
Tôi tưởng tượng hành tŕnh dài luân hồi vô định
với những quả tim lăn
như xúc xắc trong một ṣng bài
để lữ khách mĩm cười vui bước
 
Tôi hiện tưởng lúc này nơi đây
hồ nước xanh
mặt trời chưa lên
niềm vui ngủ vùi chưa thức dậy
những đàn ḅ
gặm cỏ bơ ngơ chưa nhận ra nhau
sương giăng tơ
trên hàng liễu cứ măi cúi đầu
dường như cam chịu
tiếng gà
 sương
 mùi hoa ngâu
ngoài kia vẫn c̣n đêm tối
 
Tôi vẫn cười to
với lũ ngựa trâu
với bảo tố cuồng phong
ôi sá chi
những giọt đắng mỗi ngày
sá chi
những gai nhọn vây quanh
sá chi
những miếng mồi tanh tuơỉ
trên những lối đi ṃn
 
Tôi vẫn mỉm cười
Khi tuyệt vọng vây quanh
treo bài thơ của ḿnh
bằng sợi chỉ Arianne
lên cành hy vọng
để đợi người t́nh tự do
chưa hẹn gặp
tôi sẽ đợi nàng
trên vách đá thời gian.
 

 


 

BA LÉM TRÊN ĐƯỜNG TA BÀ

(trích đoạn từ A SHADOW OF FREEDOM - SCK)

Lém 1/ (năm 1998)

Sau nhiều chuyến vượt biên không thành như trên, giờ th́ sư Ba Lém chỉ c̣n cách chạy chọt con đường chính thức, nghiêng người đút tiền để ngẩng cao đầu mà đi. Đó là con đường “du học”.

Để làm passport, trước tiên phải có thơ giới thiệu từ trường Vạn Hạnh. Không hiểu sao văn pḥng trường lại ngâm hồ sơ của Lém lâu quá… bạn bè nộp đơn sau mà lại xong trước! không hiểu có phải là ém Nam Tông không đây?! Lém bèn mượn thơ giới thiệu năm trước của một vị sư bạn, đánh máy lại, đổi lại date và name, đem lên HT. Viện Trưởng kư. HT tưởng thơ do văn pḥng làm nên kư liền, c̣n ân cần khuyến học cho Lém nữa. Lém bèn đem thơ xuống nhờ văn pḥng đóng mộc.

Thầy Chánh văn pḥng ngạc nhiên quá: “Đúng ra giấy này do chúng tôi làm đem lên cho HT kư, sao sư lại tự làm thế này?”. Lém cười h́ h́: “Dạ, dạ, đúng vậy! nhưng chờ lâu quá, biết quư thầy bận rộn nên xin tiếp một tay. HT kư rồi, xin thầy đóng mộc dùm!”

HT kư rồi, ai dám không đóng mộc! 

Xem tiếp

 


Độc thoại
Nhà sư vô danh
 

Chợt gặp mi
Nơi lối nhỏ xuống hồ
Hàng thông già
Im lắng đứng bơ ngơ
mắt mi buồn
hồn mi run rẫy
ngàn vạn lần
Mi vẫn hoang sơ.
Có phải ảo tưởng
Hay ḷng mi
Là những con thiêu thân
làm thành vết thương
rêu xanh thành lũy?
Và rồi thời gian
Là lăo phù thủy
sẽ biến mi thành kẻ tàn phế
mà một lần nào đó
Mi sẽ cảm nghiệm được
những ảo tưởng của cuộc đời.
Nhưng, có lẽ lúc ấy
Lăo phù thủy đă cho bùa phép
Biến mi thành cát bụi!
Ta bỗng ngập ngừng…
từng hơi thở nơi hồ nước trong xanh
bốc lên!
tiễn mi về một đoạn
lúc trời c̣n chưa tối
trên đường về…
ta đếm bước chân ḿnh.
 
 
Lang thang một ḍng sông
 
Tôi đi lang thang trong đêm
Nghe lời lao xao của lá
Ḍng sông nước xuôi êm
tự t́nh với gió
đá cúi đầu, nước mang sầu
lá cười thầm
tôi lặng câm lang thang.
Tôi nh́n theo những chiếc xe ngược xuôi
Không thấu rơ phận người
nức nở bơ vơ.
Không t́m thấy giấc mơ
bướm bay trong đêm tối
bối rối giận ḿnh
tất cả nhạt nḥa nơi kư ức
nhắm mắt không thấy tôi.
Con thuyền trôi
Trôi trong cơn say
Mở mắt hỏi cỏ cây
hỏi ḿnh
đă đi hoang mấy độ.
 
 
Khai phóng tư duy

Kính mến tặng LTCN

Chiều hôm qua
những ư tưởng của ai
nhảy nhót tưng bừng?
Cuộc vui rồi cũng tàn.
Sáng hôm nay
thức dậy
nh́n những suy nghĩ sơ hoang
thời tiền sử.
là những sợi dây vô h́nh
siết chặt những ư niệm mơ hồ
của loài quái vật.
Một ngày mai

khi đi qua những cánh đồng lịch sử
sẽ nh́n thấy
những thành tŕ
những ngục tù
giam hăm tư duy.
Đừng hỏi v́ sao
những thiên thần
không xuất hiện
để cứu giúp Nhân thế
v́ Nhân thế
cũng chính là thiên thần
đang trong thân phận đọa đày.
Ôi tư duy, ôi tự do!
Ôi những t́m kiếm phù phiếm
để t́m thấy được điều ǵ
trên những nẻo ai qua.
Rồi một ngày
một ngày một ngày
thời gian đâu biết già
sẽ cho những con người
trong bóng tối
biết tự do như thế nào
có phải tự do cần phải được nhận thức?
Làm sao để nhận thức
điều  chưa bao giờ trải ra
không phải từ trong quá khứ
và nó có thể xảy ra?
Hăy khai phóng tư duy
Ra khỏi những mảnh đất chật chội
của định kiến
của tham vọng
của hận thù và hiềm hại
do những chủ thuyết gian manh
đẻ ra
và lúc ấy
dù có thể thất bại
nhưng cũng không
uổng một kiếp con người.
13/06/08
NSVD

 


Tùy Bút by Toại Khanh

CHO MỘT NGƯỜI QUẢN TRANG

            Tôi về thăm Thalwil một ngày nhiều gió. Khu nghĩa trang trước nhà người Phật tử đẹp như một công viên. Tôi đă ngồi mấy tiếng đồng hồ ở đó để một ḿnh trải nghiệm một cảm giác chưa từng có trong đời ḿnh…

            Từ mấy năm qua trong đời ḿnh, tôi đă có nhiều dịp để biết thêm những nghĩa trang đẹp đến mức nh́n qua mà cứ nghe ngậm ngùi cho những  không gian vẫn dành cho người c̣n sống. Những nghĩa trang đầy hoa, với những con đường thiệt nhiều những cội cổ thụ cao vút, tán lá thâm u suốt ngày lộng gió như chứa hết những lời th́ thầm của bao kẻ đă nằm xuống mà chưa đành ḷng ĺa bỏ chút h́nh hài c̣n gửi lại đây.

            Tôi đă ngồi môt ḿnh trên chiếc băng đá cạnh một bia mộ bằng cẩm thạch trắng muốt chạm h́nh thiên thần tuyệt đẹp như vừa lấy ra từ một viện bảo tàng nào đó. Trong làn gió trưa mang theo một tí mùi rong rêu từ bức tường đá nghĩa trang, tôi như ch́m sâu vào cơn đại định của những trầm tưởng thật lạ…

             Mươi năm trước một h́nh hài đỏ hỏn chào đời ở đâu đó trên trái đất này với bao nhiêu là những lạ lẩm, nghi ngờ. Thằng bé ngày đó đă khóc v́ sợ hăi, v́ sự bất kham của cơ thể trước một môi trường mới, những điều kiện sống chưa quen được. Nó đúng là một người khách lạ trên tay người mà nó sẽ gọi là mẹ. Rồi th́ nó lớn lên để một ngày biết yêu những người dưng, về sống ở những miền đất lạ, càng xa lạ càng khoái….Để một đêm khuya hay chiều mưa nào đó trên xứ người, nó chợt nhận ra một điều bao năm qua chính ḿnh chưa từng ngờ tới, nghĩ đến: Th́ ra nó vẫn một đời cô đơn. Nó, hay bao người khác, đều có chung một định phận hắt hiu kiểu đó. Ṿng tay mẹ, rồi ṿng tay người t́nh, trời ạ, h́nh như vẫn chỉ là những ṿng rào ôm lấy một nghĩa trang quạnh hiu, từng luống hoa bao quanh một  ngôi mộ đá lạnh lẽo. Chẵng ai hiểu ai, dù chỉ là một phút, nói chi là tri kỷ một đời.

         Tôi ngẫu nhiên đưa mắt nh́n ra con đường lớn cạnh nghĩa trang. Một bà cụ ăn vận sang trọng đang dắt con chó nhỏ đi ngang. Một h́nh ảnh làm tôi nao ḷng. Hom hem, cằn cỗi, mệt mỏi và cô độc, bà cụ trông như một nghệ nhân điêu khắc đang hoàn tất những đường nét sau cùng cho bức tượng nhân sinh. Bà vẫn đang một bóng trên quăng đường c̣n lại của đời ḿnh. Sau những hẹn ḥ, gặp gỡ rồi th́ ǵ cũng bỏ lại hết sau lưng. Bao nhiêu thân quen, rồi cả yêu đương ǵ đó, chi cũng là những giây phút đến rồi đi. Chẵng hiểu sao, tôi cứ nh́n theo dáng bà cụ rồi tự đoan chắc với ḿnh rằng măi đến tận giờ, bà vẫn giống hệt như hồi c̣n nằm ngo ngoe trên tay mẹ ở chỗ không biết ḿnh là ai và yêu ghét trên đời là ǵ. Có sao sống vậy, được ǵ cầm nấy. Và quan hệ giữa bà với bao người chung quanh chỉ là mối liên lạc hữu cơ rồi cả vô cơ ǵ ấy giữa những cỏ rêu hoa lá trong một nghĩa trang đời để làm nên một chốn đi về của những vong hồn xiêu lạc.

         Ngẩm lại bao phận người, tôi cứ nhớ đến tục lệ gơ mộ t́m chồng của bộ lạc Kabati bên Nam Phi. Đó là một cổ tục hơi buồn, nhưng cũng thiệt đẹp và nhiều ư nghĩa. Những goá phụ Kabati khi không cam tâm cô đơn suốt đời thường dựng lều bên mộ chồng để đêm đêm lấy gậy gơ vào đó cho đàn ông qua đường nghe thấy để họ biết đường mà t́m tới xem mặt. Ưng bụng th́  lấy nhau, nếu chẵng ai ghé vào th́ người goá phụ cứ ngồi đó mà gơ mộ chồng để tiếp tục chờ đợi. Tôi đọc thấy tục lệ kỳ lạ này của Phi Châu mà cứ nhớ lại chuyện người thiếu phụ quạt mồ mà Trang Tử ngày xưa đă gặp. Nhưng ngẩm kỹ th́ đâu phải chỉ có goá phụ mới quạt mồ hay gơ mộ. Ai trên đời lại chẵng có lúc thèm nghe một tiếng ḷng. Rồi cả khi nhận được lời đáp, mỗi người vẫn một cơi riêng, chẵng qua chắp vá cảm xúc mà sống cho qua một kiếp người thiệt nhiều những khoảng trống không sao lấp nổi. Ai cũng cô đơn v́ một đời không tri kỷ. Nhưng thử hỏi chính ḿnh c̣n chưa hiểu nổi bản thân th́ làm sao có thể giao phó chuyện đó cho ai khác chứ !

         Tôi bỗng thấm thía riêng ḿnh với một câu chữ tiếng Anh. Tu học là một hành tŕnh t́m đường (Looking for the way). Một cuộc lên đường để t́m ra một lối đi. Chữ WAY đó hay lắm. Xé nhỏ ra từng chữ cái, W-A-Y, nó c̣n là một hành tŕnh tự vấn. WHO ARE YOU (anh là ai giữa muôn trùng thiên hạ) và  WHERE ARE YOU (anh đang ở đâu trong trời đất bao la này). Nh́n sang mấy chiếc thập giá trên những bia mộ trước mặt, tôi bỗng nhớ đến một câu nói hiếm hoi của Krishnamurti về Công Giáo cho những người đang là hay chưa là một tín hữu Ki-tô: Hăy thánh hoá chiếc thập giá bằng cách hiểu rằng h́nh ảnh thập tự là minh hoạ cho lư tưởng xoá bỏ một cái  TÔI. Hăy viết xuống một chữ I (Tôi) trong tiếng Anh rồi gạch ngang để xoá bỏ nó, ta sẽ có ngay một chiếc thập giá. Đó là một chiếc thập giá cần có cho thế giới hôm nay bất kể châu lục nào, và cho toàn thể nhân loại bất kể anh thuộc tín ngưỡng nào hay không có tín ngưỡng. Chiếc thập giá đó sẽ đem người ta về gần với nhau, để hiểu ḿnh là ai, đang ở đâu và phải làm ǵ. H́nh như là vậy !

                Thalwil ! Tôi bỗng muốn gọi em là người gát cổng nghĩa trang cho tôi làm gă du sĩ ghé về nghỉ chân một ngày. Và dầu chuyện tử sinh ở đâu cũng có, tôi vẫn mong những khi quên mất ḿnh là ai và phải làm ǵ th́ vẫn c̣n đó một nghĩa trang thơ mộng để có thể quay về sống hết ḿnh giữa bao người chết. Xin cảm ơn em, người quản trang Thalwil !

 Moeriken, mưa tháng Sáu 2008

 TOẠI KHANH


Thơ, Thiền

Những đường bay và những chân trời

                                                  

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Hôm tết vừa rồi, anh Đỗ Lai Thúy từ Hà Nội vào, ghé thăm Huyền Không Sơn Thượng và có tặng tôi một tập sách. Nội dung, anh đă phác thảo chân dung học thuật của 17 nhà nghiên cứu. Công tŕnh thật là công phu, khoa học, nhiều thao tác tư duy, nhiều tầng bậc chiêm nghiệm... hàm tàng một sở học nghiêm túc, đa diện và phong phú. Cái đặc thù ở đây là anh đă đào xới những vỉa quặng ngầm, chưa có hoặc ít có người khám phá: cái mặt tĩnh của tư duy, cái lẩn khuất của nội tâm triết học... mà chúng th́ thường lặn ch́m, vô tăm, khiêm hư trước mọi biến động của thời cuộc. Ít khi mà đọc được một quyển sách hay. Tôi đọc giữa hai hàng chữ và cảm nhận được rằng: Có những con người đă có những chân trời của tự do, của sáng tạọ, của khát vọng sự thật và họ yêu mến cái đẹp đến vô bờ! Tuy thế, tôi lại thích cái tựa sách hơn: “Chân trời có người bay”. Cái tựa này, anh Thúy lại lấy ư từ câu thơ cô đơn, hiu hắt, thấm đẫm chất nhân văn của nhà thơ Trần Dần:

Xem tiếp


 

BỐN PHÁP VÔ SỞ ÚY CỦA ĐẤNG NHƯ LAI

Giảng Sư: Đ Đ Tuệ Quyền

Điều Hợp :TT Giác Đẳng

BỐN PHÁP VÔ SỞ ÚY CỦA ĐẤNG NHƯ LAI

(Chánh văn: Như Quang biên soạn)

(Bản Anh Ngữ: The Four Confidences of the Tathàgata, trích từ Some Sayings of the Buddha, (M.N. i. 71) dịch giả Woodward, F.L. Bản Việt ngữ của Ḥa Thượng Thích Minh Châu. Nguồn: http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-trungbo/trung12.htm)

Trường Bộ Kinh chương số 12. Đại kinh Sư tử hống, Bốn Pháp Vô Sở Úy

Này Sariputta, có bốn pháp vô sở úy chính nhờ thành tựu bốn pháp này, Như Lai tự nhận cho ḿnh địa vị Ngưu Vương, rống tiếng rống con sử tử trong các hội chúng và chuyển Phạm luân. Thế nào là bốn?

Này Sariputta, Ta thấy không có lư do ǵ, một Sa-môn, Bà-la-môn, chư Thiên, Ma vương, Phạm thiên hay một ai ở đời có thể chỉ trích Ta đúng pháp rằng: "Các pháp này chưa được chứng ngộ hoàn toàn, mà quư vị tự xưng đă chứng ngộ hoàn toàn". Này Sariputta, v́ Ta thấy không có lư do ǵ như vậy, nên Ta sống đạt được an ổn, đạt được không sợ hăi, đạt được vô úy.

Này Sariputta, Ta thấy không có lư do ǵ... có thể chỉ trích Ta đúng pháp rằng: "Các lậu hoặc này chưa được đoạn trừ mà quư vị tự xưng đă đoạn trừ". Này Sariputta, v́ Ta không thấy... đạt được vô úy.

Này Sariputta, Ta thấy không có lư do ǵ... có thể chỉ trích Ta đúng pháp rằng: "Những pháp này được gọi là các chướng ngại pháp khi được thực hành thời không có ǵ gọi là chướng ngại pháp cả". Này Sariputta, v́ Ta không thấy... đạt được vô úy.

Này Sariputta, Ta thấy không có lư do ǵ một Sa-môn Bà-la-môn, chư Thiên, Ma vương, Phạm thiên hay một ai ở đời có thể chỉ trích Ta đúng pháp rằng: "Pháp do quư vị thuyết giảng không đưa đến mục tiêu đặc biệt, không có khả năng hướng thượng, không có thể dẫn người thực hành đến diệt tận khổ đau". Này Sariputta, v́ Ta thấy không có lư do ǵ như vậy, nên Ta sống đạt được an ổn, đạt được không sợ hăi, đạt được vô úy.

Này Sariputta, có bốn pháp vô sở úy, chính nhờ thành tựu bốn pháp này, Như Lai tự nhận cho ḿnh địa vị Ngưu Vương, rống tiếng rống con sử tử trong các hội chúng và chuyển Phạm luân.

 


  • Cách Cài Đặt Paltalk

  • Bài Thu Âm Lưu Trữ.

  • Trang Chính Lưu Trữ.

  • Lịch giảng tuần lễ từ 30 tháng 06 đến 05 tháng 07, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 23 đến 28 tháng 06, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 16 đến 21 tháng 06, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 09 đến 14 tháng 06, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 02 đến 07 tháng 06, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 26 đến 31 tháng 05, 2008

  • Đề  Án  Mùa Vesak 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 12 đến 17 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 05 đến 10 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 04 đến 03 tháng 05, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 31 tháng 03  đến 05 tháng 04, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 24 đến 29 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 17 đến 22 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 10 đến 15 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 03 đến 08 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 25 tháng 02 đến 01 tháng 03, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 19 đến 02 tháng 02, 2008

  • Chương tŕnh đặc biệt 10 ngày "Đón Mừng Xuân Mậu Tư"

  • Lịch giảng tuần lễ từ 28 tháng 01  đến 02 tháng 02, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 21 đến 26 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 14 đến 19 tháng 01, 2008

  • Lịch giảng tuần lễ từ 07 đến 12 tháng 01, 2008.

  • Lịch giảng năm 2007

  •  

     


    Khoá Tu Học Mùa Hè 2008

    ·  Thông báo

    Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Ban Đại diện Miền Thiện Luật sẽ tổ chức Khoá Tu Học Mùa Hè 2008 tại chùa Pháp Luân 13913 South Post Oak Rd Houston TX 77045 trong ba ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy Chủ Nhật 11 đến 13 tháng 7 năm 2008.

    Nội dung chương tŕnh gồm ba phần chính: Phật Pháp tổng quan và ứng dụng; tỷ giảo Phật Pháp giữa các truyền thống hệ Pàli, Hán Tạng và Tây Tạng; t́m hiểu về hệ thống tổ chức của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Ngoài ra c̣n có một số chủ đề sinh hoạt văn hoá Phật giáo và áp dụng kỹ thuật tin học vào Phật học.

    Thành phần giáo thọ gồm có HT Thích Hộ Giác, Hoà Thượng Thích Chánh Lạc, Pháp Sư Thích Giác Đức, HT Thích Huyền Việt, TT Thích Viên Lư, Kim Cang Đại Sư Tashi, TT Thích Giác Đẳng, Đại Đức Thích Thiện Tâm, ĐĐ Thích Trí Quảng, ĐĐ Thích Trí Tịnh, Giáo Sư Vơ Văn Ái, Nữ sĩ Ỷ Lan.

    Bên cạnh những giờ giảng giải, khoá tu học c̣n có những buổi trà đàm hội thảo về những đề tài thực dụng cho học viên tham dự.

    Muốn ghi danh xin liên lạc chùa Pháp Luân 713-433-4364, Mai Đào (713)297-1725 email: phapluan@yahoo.com, tuhanh@hotmail.com. Những Phật tử ở xa có thể ở tại chùa hay khách sạn.

    Xem Chương tŕnh chi tiết

     


    Thư Kêu Gọi Góp Phần Chỉnh Trang Chánh Điện Chùa Pháp Luân

    Chùa Pháp Luân vốn là một ngôi nhà thờ tin lành được tạo măi biến thành cảnh chùa Phật giáo. Nhiều năm qua tất cả những nỗ lực chỉnh trang đều nhằm vào việc xây dựng Tăng xá, thư viện, thiền pḥng. Trong nguyện vọng chung của toàn thể Phật tử là tái tạo ngôi chánh điện mang đường nét Phương Đông. Hiện có nhiều nhân duyên cho phép khởi sự công tŕnh nầy.

    Đề án chỉnh trang bao gồm việc xây dựng một tiền đường chánh điện và cổng tam quan. Kinh phí tổng cộng là 250,000.00 (hai trăm năm mươi ngàn Mỹ Kim). Dự trù hoàn tất trong năm 2008. Đây là phần sau cùng hoàn tất việc xây cất tổng thể ngôi chùa. Sau khi hoàn tất, ngôi chùa sẽ có một mặt tiền khang trang, hợp nghệ thuật truyền thống của Phật giáo.

    Mong nhận được sự phát tâm hỗ trợ của quí đồng hương, đồng bào Phật tử xa gần. Đề án xây cất nầy sẽ là một thành tựu đáng quí trên cả hai phương diện đạo giáo và văn hoá. Nguyện cầu cho tất cả chúng ta luôn dơng mănh trong chí nguyện phụng sự đạo và đời.